Home » Có Những Bàn Tay Không Chạm Được Dẫu Gần by September Rain
Có Những Bàn Tay Không Chạm Được Dẫu Gần September Rain

Có Những Bàn Tay Không Chạm Được Dẫu Gần

September Rain

Published October 2015
ISBN :
Paperback
206 pages
Enter the sum

 About the Book 

Có những mùa mưa ứ đầy trong mắt phố, có những ngày ta cũng thấy lòng mình chênh chao, không hẳn vui, không hẳn buồn, đó là những cảm xúc mơ hồ trôi đi trong mơ, lạc về một vùng quá vãng...”Một ngày kia, loanh quanh trên con phố dại khờ, lãng đãngMoreCó những mùa mưa ứ đầy trong mắt phố, có những ngày ta cũng thấy lòng mình chênh chao, không hẳn vui, không hẳn buồn, đó là những cảm xúc mơ hồ trôi đi trong mơ, lạc về một vùng quá vãng...”Một ngày kia, loanh quanh trên con phố dại khờ, lãng đãng với cơn mưa. Rồi, chợt nhớ về một vần thơ của September Rain, thấy lòng chúng mình sao giống nhau đến thế! Hóa ra, tuổi thanh xuân rạng ngời đã đi đi về về trên những con đường ấy, rưng rưng trong những nỗi nhớ và niềm yêu ấy, ngọt lịm trong từng giọt xúc cảm trong veo ấy… và cả nỗi buồn kia, muộn phiền kia, và dại khờ, nông nổi kia.“Đã quá trễ,chuyến tàu em rời bếnanh lên không? còn chỗ trống cuối cùngnhanh lên nhé,sợ không còn kịp nữachuyến tàu em sắp sửa chuyển sang đông!Đã quá trễ,anh có muốn lên khôngcánh cửa ấy sắp đóng sầmthinh lặnglối rẽ vào đêm là con đường xa vắnglối rẽ lòng em là một nỗi xa xăm”Ta có quyền yêu bằng cả con tim nồng nhiệt căng tràn, không ngại ngần, không sợ đón nhận tổn thương. Là bởi thanh xuân, là bởi vẻ đẹp chỉ một lần tỏa sáng trong đời.Có những bàn tay không chạm được, dẫu gầnMùa thu cũ dẫu gần mùa đông mớiEm đã nhoài tìm bàn tay anh vớiChỉ để buồn thôi,Chỉ biết đã xa xôi!